Truyện Ngắn Trong vòng tay du đãng

Share:
Truyện Ngắn Trong vòng tay du đãng

Truyện Ngắn Trong vòng tay du đãng

Fantasy đã đăng Monday, 24 May 2021
Hiện có lượt xem và 0 bình luận

  • Xem toàn trang
  • Nội Dung

    Bài Viết Liên quan

    Tác giả

    CHƯƠNG 1

    Trên, quốc lộ nối liền Saigon và Đà Lạt, khi qua khỏi Định Quán được chừng hai mươi cây số, có một ngã ba. Con đường từ trong rừng đi ra đường cái làm thành ngã ba này là một con đường đất, xe hơi đi vừa. Đường này là đường riêng của những chiếc xe be chạy vào rừng chờ cây về Sàigòn. Ngay trên ngã ba đó có một cái quán nghèo nàn có tên là Quán Lá. Quán bán thức ăn phần nhiều là thịt rừng và rượu đế. Chủ quán là một ông già chán đời. Ông này thời thanh xuân đã từng làm bồi tàu biển đi sang Pháp, nấu bếp cho quan Thống sứ Pháp, làm đầu bếp cho nhà hàng lớn ở Sàigòn, nay về già tới đó mở quán sống dưỡng già như một triết nhân chính hiệu không còn lý gì đến sự đời. Ông có một cô con gái. Cô này năm nay đã mười bảy hoặc mười tám tuổi, thân thể nảy nở trước tuổi và là một đề tài cho các bác tài, chú lơ xe đò, xe be qua lại đường này để ý, bàn tán, gạ gẫm, quyến rũ. Cô gái này chắc sẽ không còn ở đây lâu nữa với bố già.

    Ông già cũng biết như vậy nhưng dường như điều ấy cũng không làm cho ông bận tâm mấy.

    Bên cạnh Quán Lá, ông già còn đặt mấy cái thùng “phuy” bán và mua dầu xăng của những xe chạy ngang. Nhiều bác tài ăn cắp được xăng trong xe chủ đem đến đây bán, ông già bán lại số xăng đó cho các bác tài nào cần xăng với một giá rẻ, ăn lời chút đỉnh. Thân chủ của quán vì vậy hầu như chỉ toàn là tài xế xe đò và xe be. Họ dừng xe tại đây để ăn nhậu, để chờ đợi nhau, nghỉ ngơi và o bế cô quán.

    Cô quán, với tuổi tác chỉ là một cô bé, nhưng một cô bé có bộ ngực và cặp mông đàn bà.

    Buổi trưa trời nặng mây vần vũ, oi bức đó, có hai người khách lạ tới Quán Lá.

    Họ tới trên chiếc xe hơi cũ, sơn đen, bám đầy bụi đất. Màu sơn của chiếc xe loang lổ làm cho chiếc xe có cái màu ở giữa màu đen và màu xanh đậm. Máy xe nó xọc xạch như xe chỉ muốn nằm dài “ăn pan” ở giữa đường.

    Hai người đàn ông đi trên xe trông cũng tang thương, tả tơi, thê thảm không kém gì chiếc xe của họ.

    Khi xe ngừng lại trước quán, chỉ có người đàn ông cầm lái xuống xe. Người đàn ông thứ hai ngồi bên nằm ngủ, đầu dựa thành ghế, miệng há hốc trông thật thảm hại.

    Bái – người đàn ông lái xe – bước ra khỏi xe. Y thấp lùn, đáng điệu nặng nề, mặt vuông nhưng cái cằm lại nhọn trông vừa có vẻ ngu độn, vừa tàn nhẫn.

    Một vết sẹo dái do dao găm gây nên nằm ngang trên gò má bên phải của Bái. Vết sẹo dao găm làm cho làn da ở má của Bái nhăn lại và kéo đuôi mắt y sụp xuống. Do đó, khi Bái nhìn ai, dù chỉ là một cái nhìn rất thường, người bị y nhìn cũng thấy sợ sợ như là khi bị y đe dọa hãm hại.

    Chiếc xe bám đầy bụi đất và người Bái cũng trắng những bụi đất. Tóc y có bụi, và những sợi râu ria mọc tua tủa trên miệng y cũng vướng bụi. Y bận bộ quần áo tây nỉ xanh bạc phếch vì nhàu nát như là cả năm nay không được giặt ủi lần nào. Cổ áo vì hai tay áo sơ mi của y cáu ghét và sờn rách.

    Bái có vẻ mệt mỏi và bực dọc, cáu kỉnh.

    Đêm trước, Bái đã không được chớp mắt ngủ. Từ sáng đến giờ, y lại phải lái xe chạy dưới bầu trời nắng lửa và bụi mù. Tuy mệt vì buồn ngủ, y cũng không dám trao tay lái cho lão Tiến già nằm bên y vì y sợ để lão già hết đường này chạy xe, y sẽ tỉnh dậy trong chiếc xe dưới vực sâu. Lão Tiến không thể tin được, vì lão chắc chắn sẽ ngủ gục trên xe lái.

    Bái ra khỏi xe, đứng khạc nhổ xuống đường. Y nhăn mặt khi cảm thấy miệng y khô và lưỡi y cứng lại vì bụi. Y quay lại nhìn tên bạn đồng đảng già đang ngủ không còn biết trời đất là gì đó với một vẻ bất mãn, khinh bỉ không cần giấu diếm. Y toan gọi xong nghĩ lại, y mặc kệ và đi vào quán một mình.

    Cô gái bán quán cười tình với Bái. Nụ cười đĩ thõa quen thuộc tự động nở trên môi nàng trước khi nàng kịp nhận rõ những nét hung bạo, tàn nhẫn và không có qua một chút cảm tình nào trên người ông khách lạ.

    Bái là đàn ông không có ác cảm với đàn bà, nhất là với loại đàn bà dễ dãi có thể mua được bằng tiền như cô gái bán quán này. Nếu là ngày khác, y đã mỉm cười đáp lễ nàng và buông lời chọc ghẹo, tán tỉnh ngay, nhưng hôm nay y đang bực mình, đang cáu giận vu vơ, nên bộ mặt hãm tài của Bái vẫn giữ nguyên vẻ hầm hầm, dữ tợn.

    Cô gái tươi tỉnh,vồn vã:

    – Chào ông… Trời nóng quá hé ông? Mời ông ngồi… Gớm đêm qua nóng quá… cả đêm em không ngủ được.

    Bái cấm cẳn:

    – Rượu… Cả chai…

    Bái lấy ngón tay đẩy cái nón nỉ ra sau gáy rồi rút chiếc khăn tay nhầu nát đưa lên trán lau mồ hôi.

    Chưa chịu nhận là thất bại, cô quán còn nói:

    – Hôm nay trời nóng, ông nên uống la ve. Nhà em có la ve lát xê, uống dễ chịu hơn là ba xi đế…

    Bái ngắt lời nàng:

    – Rươu… Lẹ lên. Có thịt nai cho hai đĩa..

    Đến lúc đó cô ả vô duyên mới nhận thấy vẻ dữ tợn của cái mặt sẹo và con mắt nhăn nhăn hung bạo của ông khách lạ. Ả vội vàng để lên mặt quày gỗ ọp ẹp một chai rượu và hai cái ly sứt miệng.

    Bái xách chai rượu và hai cái ly tới ngồi ở một bàn trong góc, khuất nhất quán.

    Y rót rượu vào ly và uống từng ngụm lớn. Hết trọn một ly đầy chất nước nóng bỏng thiêu đốt dạ dày. Y rót rượu vào ly và ngoảnh mặt nhìn ra đường.

    Ả quán đi vào bếp nói với ông già dọn thịt rừng cho khách rồi trở ra. Thấy ông khách thản nhiên như không có mình ở đó, ả trề môi rồi móc từ dưới quầy lên một cuốn tiểu thuyết tình rẻ tiền cho mướn chăm chú đọc.

    Sau khi uống chừng ba ly rượu đế nặng nhất thiên hạ, Bái mới thấy đỡ khát. Y ngồi bật ngửa, dựa lưng vào thân cột tre sau lưng và bắt đầu suy nghĩ. “… Mẹ kiếp! Lâu quá rồi không làm được vố nào ra tiền… Rách quá… Hết nhẵn cả tiền, hết tiền thì chẳng làm sao còn có thể hào hoa phong nhã được… Muốn hào hoa phong nhã thì bắt buộc phải có tiền. Nếu Sơn gù nó không nghĩ ra được một áp phe nào hay, có lẽ mình đến phải làm một vụ cướp đường mất”.

    Nghĩ đến Sơn, người bạn đồng đảng “quái” tức là du đãng ăn trộm, ăn cướp của hiện đang ở Saigon, với chuyện cướp đường bộ mặt của Bái nhăn nhó. Vết sẹo trên má y lúc thường đã làm cho mặt y nhăn nhăn thật đáng sợ rồi, giờ đây khi y nhăn hẳn hòi, trông lại kinh khiếp, rùng rợn.

    Việc làm một vụ cướp đường đối với Bái lúc này, mặc dầu y đang túng tiền và đang sẵn sàng làm bất cứ việc gì để ra tiền, không có hào hứng gì. Vì hồi này bọn quái đã làm quá nhiều vụ cướp đường trên con đường này. Người đi đường bảo nhau và đọc báo thấy những vụ cướp xảy ra luôn luôn trên đường này đều đề phòng cẩn mật. Họ không mang nhiều tiền theo nữa, hoặc có bắt buộc phải mang tiền theo, họ cũng giấu diếm thật kỹ, cướp có tìm ra được hoặc có đe dọa được họ để bắt họ chỉ nơi họ dấu tiền trong xe cũng mất nhiều thì giờ.

    Lưu ý:
    Sử dụng tiếng Việt có dấu khi bình luận, hạn chế viết tắt.
    Bình luận đúng chủ đề bài viết, không SPAM trong bình luận.
    Gửi kèm ảnh chụp màn hình để được hỗ trợ tốt nhất. Up ảnh lên trang imgur.com, sau đó sao chép link ảnh dán vào khung bình luận.
    Để chèn hình ảnh, khi đăng nhận xét bạn nhập như sau: [img]https://i.imgur.com/iIEPcxC.png[/img]

    No comments:

    FSHARED