Truyện Ngắn Thầy ơi, em yêu anh!

Share:
Truyện Ngắn Thầy ơi, em yêu anh!

Truyện Ngắn Thầy ơi, em yêu anh!

Fantasy đã đăng Thursday, 8 July 2021
Hiện có lượt xem và 0 bình luận

  • Xem toàn trang
  • Nội Dung

    Bài Viết Liên quan

    Tác giả

    Chương 1: Lần đầu gặp gỡ

    Ngày 28/8, ngày đầu tiên Nguyễn Trịnh Thanh Ngọc nhập học tại trường cấp ba “Thanh Dương”.

    Bầu trời buổi sáng trong lành, mát mẻ, như thể muốn báo hiệu cho cô rằng đây sẽ là một ngày vô cùng tuyệt vời! Thanh Ngọc vui vẻ bước đi trên đường, miệng lẩm nhẩm ngân nga câu hát nào đó không rõ. Cô đã mong muốn được học tại trường này từ lâu, khi nhận được thông báo trúng tuyển, cô suýt nữa thì bật khóc.

    Trường THPT Thanh Dương là ngôi trường có tiếng nhất của tỉnh, học sinh ở đây gần như toàn bộ đều đậu được Đại học, trình độ vô cùng cao. Môi trường học tập nghe nói cũng rất tốt, thầy cô ai nấy đều là giáo viên nổi tiếng, phong cách dạy rất thoải mái, hoàn toàn không có những chuyện tiêu cực học đường.

    Chính vì vậy nên, cô đã lao đầu vào học hành để có thể bước chân vào trường.

    ___

    “Chà… Để xem… Lớp 10A2… Phòng 18…” Thanh Ngọc lẩm nhẩm lại tên lớp, dáo dác xung quanh để tìm kiếm.

    Kia rồi! Phòng 18!

    Phát hiện ra lớp học của mình, Thanh Ngọc mừng rỡ chạy đến, không để ý lại đụng phải một thầy giáo đi ngược hướng với cô. Một tiếng “A” vang lên, cô lùi về sau hai bước, còn đống tài liệu anh cầm trên tay cũng rơi xuống đất.

    “Em xin lỗi thầy ạ!” Thanh Ngọc hoảng hoảng hốt hốt, ngồi sụp xuống nhặt từng quyển tập lên cho anh. Hic, bất cẩn thế không biết, mới sáng sớm mà đã đụng phải người ta rồi…

    Tại sao cô vừa nhìn đã biết ngay đó là thầy giáo? Bởi vì anh mặc quần tây màu đen, khác xa so với đồng phục áo trắng quần xanh của học sinh bọn cô.

    Thu dọn hết đống tập đó, cô đứng lên, đưa lại cho anh: “Của thầy đây ạ, em xin lỗi thầy rất nhiều.”

    Woah! Đẹp trai quá đi!

    Ánh mắt Thanh Ngọc vừa chạm đến gương mặt anh, cô lập tức sững sờ, cả người như có dòng điện chạy xẹt qua. Đây quả thật là một mỹ nam!

    Làn da rám nắng khỏe mạnh, gương mặt nam tính, mắt phượng sắc lạnh như dao, mũi cao, thẳng hơn cả giới tính của cô. Anh đeo kính, trông càng thêm vẻ tri thức của một người thầy nhưng nhan sắc không hề suy giảm một chút nào.

    Thanh Ngọc ngắm anh đến ngẩn ngơ, nhất thời không để ý anh đang dùng ánh mắt khác lạ nhìn mình. Một lúc sau, anh để lại cho cô một câu “Thu nước miếng lại” rồi quay người đi thẳng.

    “Hả? Nước miếng?”

    Cô nghe anh nói liền sực tỉnh, bất giác đưa tay quẹt miệng mình. Làm gì có? Lại quẹt lần nữa, không có mà? Ý anh là gì? … Chẳng lẽ nói cô ngưng mê trai lại sao?

    Oh no, quá mất mặt!

    Mong anh đừng có vào dạy trúng lớp cô, hu hu!

    Chương 2: Không phải chỉ có thiên thần mới đẹp

    Sau khi vái Trời cầu Phật đừng để anh vào dạy lớp mình, Thanh Ngọc ba chân bốn cẳng bước về phía lớp mình, hóng mắt lên tìm người quen. Ồ… đếm sơ sơ cũng gần chục bạn học cùng với cô từ cấp hai, tuy hồi ấy không cùng lớp nhưng cũng có thể xem là quen biết.

    Thanh Ngọc mỉm cười vui vẻ, không sợ bị lạc lõng ở lớp mới rồi!

    Đúng bảy giờ, tiếng trống vang lên, học sinh lũ lượt kéo nhau vào lớp. Ai cũng tranh thủ đi nhanh để chọn bàn ở cuối, chỉ có những người chậm chân hoặc nhỏ con thì bắt buộc phải ngồi bàn đầu. Thanh Ngọc chọn cho mình một chỗ ở bàn thứ năm, kề cuối.

    Lớp học được chia thành hai dãy, mỗi dãy gồm sáu bàn. Lớp cô chỉ hơn ba mươi người, vì vậy số lượng rải rất đều, mỗi bàn cao nhất chỉ có ba thành viên.

    Cả lớp ai cũng háo hức xem giáo viên chủ nhiệm của lớp mình là ai.

    Thanh Ngọc để cặp sang một bên, nằm gục đầu xuống bàn, chẳng màng thế sự. Sáng nay cô dậy rất sớm, nhưng do hào hứng quá nên chẳng thấy mệt mỏi chút nào. Hiện tại ngồi không thế này, cơn buồn ngủ ở đâu lại trỗi dậy.

    Bỗng, đám con gái trong lớp cô hét ầm lên làm Thanh Ngọc bị giật mình, tò mò ngẩng đầu dậy, và… mặt cô biến sắc. Người vừa bước vào lớp chính là thầy giáo đẹp trai ban nãy…!

    Thanh Ngọc lần đầu tiên cảm nhận sâu sắc thế nào là oan gia ngõ hẹp.

    Cả lớp đứng lên chào anh, còn cô bất ngờ đến nỗi vẫn ngồi yên một chỗ. Mãi đến khi người bên cạnh nhắc nhở cô mới hoảng hồn đứng dậy, nhưng không may, trước đó anh đã phóng ánh mắt lạnh lẽo về phía cô.

    “Được rồi, mời các em ngồi.” Anh đưa một bàn tay lên rồi phất xuống, động tác vô cùng đẹp mắt. Tất cả nữ sinh lớp cô hai mắt đều hiện hình trái tim to chà bá.

    Đứng ở bàn giáo viên, anh hắng giọng một cái, nói: “Chào các em, thầy tên là Nguyễn Huyền Dạ, dạy môn Toán. Từ hôm nay thầy sẽ chủ nhiệm lớp mình ba năm học, mong các em giúp đỡ cho.”

    Anh vừa dứt câu, một nửa lớp hú hét như được mùa, và toàn bộ đều là con gái. Huyền Dạ đưa ngón trỏ lên miệng, “Suỵt” một tiếng, lớp lại im thin thít.

    “Đầu tiên, thầy muốn phổ biến về quy tắc của lớp.”

    Anh nói xong liền đi xuống đứng giữa hai dãy, con gái ngồi xung quanh anh gần sắp ngất đến nơi. Huyền Dạ quét mắt qua cô một cái, Thanh Ngọc lập tức nổi da gà. Ôi mẹ ơi… đáng sợ quá…

    “Ừm, điều đầu tiên, giáo viên vào lớp phải đứng dậy chào, không cần bạn bên cạnh nhắc nhở. Thầy nghĩ điều này các em đã được học ở cấp hai rồi.”

    Thanh Ngọc ực một tiếng, khẽ cúi đầu.

    “Thứ hai, đi trên hành lang hoặc sân trường hạn chế chạy, đi từ từ thôi. Lỡ đụng trúng người khác thì vừa mệt mình vừa mệt người ta.”

    Thanh Ngọc ực một tiếng nữa, đầu càng cúi thấp.

    “Cuối cùng, khi giáo viên nói chuyện phải ngẩng đầu dậy lắng nghe, không được nhìn đi nơi khác, không được làm việc riêng, không được cúi đầu.”

    Thanh Ngọc nuốt nước mắt, ngẩng phắt đầu dậy nhìn anh. Chỉ thấy Huyền Dạ hài lòng cười, tỏa nắng khắp nơi, làm bao nhiêu trái tim thiếu nữ đều đổ gục.

    “Tốt lắm. Bây giờ thầy sẽ xem xét chỗ ngồi một chút.” Anh nói rồi bước đến bàn của cô, hướng bàn tay về phía Thanh Ngọc đang ngồi ở giữa, “Em nữ này, ra đầu bàn ngồi.”

    Oh my god! Không, cô thích ngồi ở đây cơ! Nhưng mà… hu hu… Dưới ánh mắt uy hiếp của anh, cô đành chấp nhận xách cặp ra đầu bàn. Hic hic, phải chi sáng nay cô banh con mắt ra nhìn thì bây giờ đâu phải khổ thế này…

    “Ba bàn sẽ làm thành một tổ nhé. Em nữ này, di chuyển lên chỗ em nam kia, còn em nam kia xuống đây.”

    Oh no… Ngoài cô ra thì đó là người duy nhất trong tổ là nữ!!! Cả cô lẫn các bạn nam khác đều dài mặt ra, tổ gì toàn đực rựa vậy trời? Thầy ác thật!

    Một bạn nam trong tổ cô cười khổ than với anh: “Thầy ơi, tổ em chỉ có một nữ thôi sao?”

    “Oh no… giờ tôi mới để ý. Cơ mà không sao đâu.” Anh mỉm cười nhìn cô, “Em yên tâm đi, ở tổ này em là hoa hậu rồi. Không ai có thể thắng được nhan sắc của em đâu!”

    Cô khóc ròng nhìn anh.

    Khoảng một tiếng sau đó, anh dành thời gian bầu chọn ban cán sự lớp. Quanh đi quẩn lại thế nào mà chức Bí thư lại rơi đúng vào Thanh Ngọc. Anh bảo trông cô rất lanh lợi, nhất định là làm được việc. Cô từ chối, nhưng anh lại làm như không hề nghe thấy.

    ___

    Ngày nhận lớp đầu tiên, dưới trời xanh mây trắng, Thanh Ngọc lần đầu nhận ra rằng: Thì ra không phải chỉ thiên thần mới đẹp.

    Chương 3: Bao giờ em mới nhận ra tôi?

    Trưa hôm đó về nhà, Ngọc Mai cầm điện thoại lưỡng lự mãi, cuối cùng đành chấp nhận nhấp vào nút addfriend với thầy chủ nhiệm. Thật ra cô không muốn, nhưng với chức vụ Bí thư của mình thì cô bắt buộc phải làm vậy để tiện trao đổi công việc với anh. Mà Huyền Dạ cũng đã dặn dò ở lớp rồi, cô không thể không làm theo được.

    Hai giây sau, thông báo hiện lên dòng chữ: “Nguyễn Huyền Dạ đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.”.

    “Ôi mẹ, thầy online 24/7 hay sao mà nhanh thế?” Ngọc Mai thầm nghĩ, nhíu mày nhìn điện thoại của mình.

    Nhưng rất nhanh, cô lại gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu, nằm vật ra giường để đến với giấc ngủ trưa quý báu của mình. Trong mơ, hình ảnh một người con trai mờ ảo lại xuất hiện…

    ___

    Một tuần nhận lớp nhanh chóng trôi qua, nói là một tuần vậy chứ thật ra tập trung có hai ngày là thứ hai và thứ sáu, còn lại đều được nghỉ. Hôm nay chính là thứ sáu, và hiện tại thì Thanh Ngọc đang tất bật chuẩn bị cho Đại hội của trường.

    Đây không phải lần đầu cô làm những việc sổ sách như thế này, hồi ở cấp hai, cô là Ủy viên Ban chỉ huy kiêm luôn cả thư ký, thế nên cô đã sớm quen với việc hoàn thành giấy tờ này nọ. Nhưng cơ bản thì Thanh Ngọc rất lười, cô đã định không làm gì cả khi lên cấp ba, vậy mà lại…

    Haiz! Ngọc Mai nằm dài ra bàn ở phòng Hội đồng, đau khổ thở dài một tiếng.

    Bỗng, có người gõ một cái lên đầu cô.

    “Ai vậy?” Tưởng có người trêu chọc mình, cô nhăn mặt ngẩng đầu lên nhìn, song người đến lại khiến cô bất ngờ, “Thầy? Em chào thầy ạ.”

    “Ừm.” Anh gật đầu đáp lại cô.

    “Thầy đến đây làm gì vậy?”

    Theo cô nhớ thì bây giờ giáo viên phải về hết rồi mới đúng, đã mười giờ hơn, mà buổi tập trung kết thúc lúc 8h30. Sao anh vẫn còn ở đây vậy?

    “Tôi vừa có việc phải quay lại trường, thuận tiện đến xem em thế nào. Sao cả phòng còn có mình em vậy?”

    Anh hỏi cô mới để ý, quả thật mọi người đã về từ lâu, cả phòng chỉ có hai thầy trò cô. Hic, mọi người đều đem về nhà làm, còn cô là do lười quá nên đành ở lại thôi. Với lại ba mẹ có việc bận, phải đến hơn mười rưỡi mới đón được cô… Chán thật!

    “Ăn bánh không?” Anh lấy trong túi ra một gói bánh bông lan nhỏ đưa cho cô, “Tôi đoán là em chưa ăn sáng.”

    “À dạ, không cần đâu ạ, em cảm ơn thầy. Thầy cứ ăn đi.” Ngọc Mai vừa nói vừa lắc nhẹ đầu.

    “Ăn đi. Đừng ngược đãi bản thân em chứ.”

    “Dạ thôi…”

    “Em mà bệnh thì sổ sách của lớp ai lo? Ăn đi.”

    Dưới sự kiên quyết của anh, Ngọc Mai đành nhận lấy cái bánh, ăn hết. Quả thật là cô rất đói, bởi vì sáng dậy muộn nên vội đến trường, chẳng kịp lấy gì bỏ bụng. Nhưng mà kể ra thì ăn của anh như thế này cảm thấy có chút ngại…

    ___

    Khoảng hơn mười giờ ba mươi, Ngọc Mai chào tạm biệt anh để ra về. Sổ sách cũng đã hoàn thành, cô chỉ muốn rời khỏi đây càng nhanh càng tốt. Ở với anh làm cô bị áp lực dữ lắm, hu hu…

    Thật ra chính bản thân Ngọc Mai cũng không hiểu, vì sao cô lại sợ anh đến vậy. Tuy rằng anh chưa làm gì cô, nhưng cứ có cảm giác… nỗi sợ này rất quen thuộc. Nghe qua thì thấy thật ngớ ngẩn, nhưng Ngọc Mai nghĩ cô đã từng trải qua sự ớn lạnh như thế này từ rất lâu rồi.

    Nhưng mà từ khi nào nhỉ? Cô thật sự không nhớ!

    ___

    Cô bỏ đi, để lại mình anh ngồi ở phòng Hội đồng. Huyền Dạ nhìn sang chiếc ghế bên cạnh, nơi đó dường như vẫn còn vương chút hơi ấm của cô. Anh khẽ cười, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ đượm buồn.

    Lắc đầu thở dài một cái, anh uể oải đứng dậy, đút hai tay vào túi quần rồi ra về, điệu bộ rất bất cần. Nét mặt tuấn tú của Huyền Dạ hiện rõ sự thất vọng, đáy mắt anh thoáng qua một cảm xúc gì đó không rõ. Anh mấp máy môi: “Ngọc Mai, bao giờ em mới nhận ra tôi?”

    Lê Ngọc Phương Mai

    The post Thầy ơi, em yêu anh! appeared first on Truyện ngắn.

    Lưu ý:
    Sử dụng tiếng Việt có dấu khi bình luận, hạn chế viết tắt.
    Bình luận đúng chủ đề bài viết, không SPAM trong bình luận.
    Gửi kèm ảnh chụp màn hình để được hỗ trợ tốt nhất. Up ảnh lên trang imgur.com, sau đó sao chép link ảnh dán vào khung bình luận.
    Để chèn hình ảnh, khi đăng nhận xét bạn nhập như sau: [img]https://i.imgur.com/iIEPcxC.png[/img]

    No comments:

    FSHARED